Tâm Sự & Chia Sẻ

Ai rồi cũng già đi, đừng lo lắng về bản thân quá nhiều

Ai rồi cũng già đi, đừng lo lắng về bản thân quá nhiều

Wikicabinet – Kênh thông tin tri thức nhân loại kính chào quý độc giả ở kỳ trước chúng tôi đã giới thiệu các chủ đề về:

Giới luật của một đời người

Kỳ này wikicabinet tâm sự & chia sẻ xin giới thiệu đến độc giả một chủ đề thú vị về Ai rồi cũng già đi, đừng lo lắng về bản thân quá nhiều. Mời quý độc giả đón theo dõi chủ đề này cùng wikicabinet tâm sự & chia sẻ nhé.

Tôi đã đọc một câu chuyện như vậy trên mạng:

Một nhà tâm lý học cao cấp đã khởi xướng một cuộc thử nghiệm.

Nội dung thí nghiệm rất đơn giản, tất cả những người tham gia đều viết ra giấy những rắc rối mà họ nghĩ mình có thể gặp phải trong sáu tháng tới, sau đó bỏ tờ giấy vào hộp. Sau đó, tất cả những người tham gia tiếp tục cuộc sống của họ mà không cố ý thay đổi nhịp điệu và cách thức.

Nửa năm sau, nhà tâm lý học gọi điện thoại theo thông tin liên lạc mà họ để lại, và so sánh với những rắc rối mà họ viết ra khi đó.

Ngay sau khi các nhà tâm lý phỏng vấn từng người một, kết quả đáng ngạc nhiên đã xuất hiện, trong số 1.000 rắc rối còn lại của gần 1.000 người tham gia vào thời điểm đó, hơn 995 người không xảy ra, thậm chí có nhiều rắc rối không được coi là rắc rối trong cuộc sống. Và hầu hết những rắc rối của mọi người là họ suy nghĩ quá nhiều, đó là cái gọi là rắc rối tương lai.

Đây là thí nghiệm tâm lý nổi tiếng “những rắc rối trong tương lai”.

Chúng ta thường lo lắng về những rắc rối trong tương lai của mình, và thời gian quý báu của chúng ta bị lãng phí trong một khoảng thời gian ngắn hàng chục năm.

Ai rồi cũng sẽ già đi, đừng lo lắng quá về bản thân! Nếu bạn có thể thấu hiểu những điều sau đây, sẽ có nhiều ngày hạnh phúc hơn trong phần cuộc đời còn lại của mình.

Đừng lo lắng về gia đình

Những rắc rối của tuổi trung niên chẳng thể nào tránh khỏi, đặc biệt là các vấn đề trong cuộc sống gia đình.

Có một vài gia đình mọi gánh nặng cuộc sống đều dồn hết lên những người trung niên. Cha mẹ cần bạn đỡ đần và con cái cần bạn chăm sóc. Người trung niên không thể chịu đựng được quá nhiều biến cố trong cuộc đời. Nó giống như có một ngọn núi vô hình đè nặng trên vai họ.

Khi muốn giải tỏa áp lực, họ không dám than thở trước mặt người nhà. Người già sẽ lo lắng khi thấy điều đó, vì họ không giúp được gì nhiều mà khả năng và kinh nghiệm của con cái lại hạn chế.

Ai rồi cũng già đi, đừng lo lắng về bản thân quá nhiều

Tôi nghĩ về vợ của chủ nhà trước đây.

Cô ấy đặc biệt thích giao lưu kết bạn, đi dạo công viên, biểu diễn văn nghệ, mặc trang phục vải lanh, lụa thời thượng khiến người ta cảm thấy thoải mái và trầm trồ.

Thỉnh thoảng, cô cũng gửi những tin nhắn riêng qua Zalo hỏi thăm về cuộc sống, và luôn chào đón tôi khi tôi đi tập thể dục hoặc đi làm.

Một ngày nọ, tôi thấy cô ấy đăng dòng trạng thái: “Dù già hay trẻ, điều đó không làm tôi trì hoãn việc dành thời gian để sống một cuộc sống tốt đẹp. Tôi đã bước qua hơn 20000 ngày trong suốt cuộc đời. Đối với gánh nặng của gia đình, tôi đang tự tìm kiếm những cách đối phó tốt nhất. Tôi không muốn những lo lắng cứ bủa vây trong suốt cuộc đời mình. ”

Cô có thể nói những câu như vậy, xem ra đã thật sự đã thấu hiểu ý nghĩa của cuộc sống rồi.

Cuộc sống gia đình giống như một sợi dây được thắt chặt, với gia đình ở một đầu và bản thân ở đầu kia. Bạn càng níu kéo những rắc rối của mình thì nút thắt sẽ càng thắt chặt hơn. Đời người ngắn lắm, đừng quá bận tâm cho những rắc rối của gia đình.

Đừng lo lắng về con trẻ

Tôi vẫn thường nghe câu nói của các bậc cha mẹ: “Một ngày làm cha mẹ sẽ theo bước con suốt đời”.

Khi trẻ còn nhỏ, cha mẹ sẽ là tấm gương sáng để trẻ phát triển toàn diện cả về thể chất, tinh thần cũng như nhân cách con người. Nhưng khi đứa trẻ lớn hơn, cha mẹ phải học cách buông bỏ để con có thể tự bước đi trong cuộc đời của mình. Đối với con cái, đừng nhọc lòng quá, hãy học cách buông bỏ và để con cái làm chủ cuộc đời mình.

Ai rồi cũng già đi, đừng lo lắng về bản thân quá nhiều

Nam – anh hàng xóm độc thân kể với tôi:
Mẹ của Nam đã có những hành động kiềm chế quá mức đối với con trai mình.

Dưới sự yêu thương quá mức đó, Nam “không thể nói ra” và không thể phản kháng. Bạn bè mà anh ấy kết giao là do mẹ anh ấy quyết định, và những người bạn gái anh ấy kết hôn cũng là mẹ lựa chọn. Mọi sự sắp đặt của mẹ Nam đều được coi là tình yêu lớn nhất dành cho các con, bà nghĩ rằng điều này sẽ giúp Nam trở thành một người thành đạt và sau đó kế thừa công việc kinh doanh của gia đình.

Nhưng tất cả những điều đó khiến anh cảm thấy “nghẹt thở”.

Nam lo lắng về việc mẹ can thiệp quá nhiều vào cuộc sống cá nhân của mình, còn mẹ Nam thì lo lắng rằng con trai mình sẽ phá vỡ những lớp áo giáp bảo vệ của mình.

Lei Jun từng nói trong “The Story of Wonderful Flowers”:

“Đối với trẻ em, cha mẹ có thể là người cố vấn cuộc sống và là người bạn đồng hành, nhưng đừng đóng vai vị thần của cuộc đời trẻ, hãy cho trẻ không gian và sân khấu tự do để trẻ phát triển.”

Mọi thứ đều có số phận riêng của nó, và mỗi đứa trẻ đều có hành trình của riêng mình. Đừng lo lắng về con cái của bạn nữa khi bạn đến tuổi trung niên.

Đừng lo lắng về bạn bè

Khi còn trẻ, chúng tôi kết bạn và mở rộng mối quan hệ vì chúng tôi tin tưởng sâu sắc: có nhiều bạn sẽ có nhiều mối quan hệ, nhiều trải nghiệm trong cuộc sống. Nhưng khi lớn hơn, chúng ta hiểu rằng không phải người bạn nào cũng đối xử chân thành với mình, và không phải người bạn nào cũng có thể đồng hành cùng mình đến cuối cùng.

Đặc biệt là khi người ta ở tuổi trung niên, so với việc kết bạn khi còn trẻ, lúc này ít bạn bè chân thành càng đáng quý hơn.

Đăng và Thanh là đối tác nổi tiếng trong giới truyền thông, và tình bạn giữa hai người cũng được nhiều người ca ngợi.

Quá trình phát triển sự nghiệp truyền thông của Đăng không hề suôn sẻ, nhiều người đã thuyết phục Thanh rời Wikicabinet Media nhưng anh đã chọn ở lại và tiếp tục đồng hành với Đăng.

Vào ngày kỷ niệm 1 năm thành lập công ty, Đăng đã chia sẻ những những lời tâm sự với Thanh: “Trên thế giới này, tuy đã gặp gỡ nhiều người, trải qua những thăng trầm của cuộc sống, duy nhất chỉ có người anh em Thanh luôn đồng hành trong suốt chặng đường.

Đối với một người trung niên cần phải hiểu rõ rằng, không giống như những người bạn luôn ở bên khi họ còn trẻ, điều quý giá nhất khi vẫn đồng hành cùng nhau tiến về phía trước. Nếu bạn hiểu điều này, hãy ngừng lo lắng về bạn bè của bạn.

Đừng lo lắng về công việc

Khi chúng ta còn trẻ, công việc là điều quan trọng nhất để chúng ta nuôi sống bản thân và chứng tỏ giá trị của mình. Nhưng khi đến tuổi trung niên, chúng ta phát hiện ra rằng chúng ta có thể là một người bình thường trong suốt cuộc đời.

Đông là giám đốc công nghệ của công ty công nghệ hàng đầu trong nước. Anh còn là nhân viên cốt cán đồng hành cùng công ty trong những ngày đầu thành lập. Sau 5 năm cống hiến, anh thành tự danh đạt được tại  công ty không nhỏ nhưng anh cảm thấy vô cùng thất vọng vì không đạt được nhiều thành tựu hơ khi còn trẻ. Tuy nhiên, trong mắt đồng nghiệp, anh lại được coi là thần tượng, người anh cả mẫu mực của thế hệ trẻ trong công ty. Sau khi trải qua nhiều năm trên thương trường, anh đã đúc kết được ba điều quan trọng: “Một là không tranh giành với đồng nghiệp; hai là không ganh tỵ với cấp trên; ba là không đôi co với kẻ vô dụng.”

Ai rồi cũng già đi, đừng lo lắng về bản thân quá nhiều

Đông suy nghĩ một cách cẩn trọng và dần dần không còn buồn về những mục tiêu mà mình không đạt được khi còn trẻ. Khi con người ta đến tuổi trung niên, đó sẽ là quãng thời gian gác lại những tham vọng tuổi trẻ, đến lúc nghỉ ngơi và tận hưởng cuộc sống.

Thời gian này, người trung niên nên tu dưỡng đức hạnh, trí huệ của mình, đừng nản lòng trước những mục tiêu chưa kịp hoàn thành, những thành quả không thuộc về mình hay những mất mát, nuối tiếc tuổi trẻ.

Goethe từng nói: “Khi một người cố gắng hiện thực hóa những hy vọng và mong muốn của tuổi trẻ ở tuổi trung niên, thì chắc hẳn người đó đang tự lừa dối mình”.

Sự nghiệp của hầu hết những người ở độ tuổi trung niên đều là một cái kết đã qua, và tốt nhất là đừng lo lắng về những mục tiêu của tuổi trẻ.

Đừng lo lắng về cảm xúc

Tình yêu mà bạn có thể có được khi còn trẻ nhưng không biết trân trọng nó có lẽ là điều bạn yên tâm nhất. Trên đường đời, chúng ta luôn quen với việc nhấn mạnh vào những gì chúng ta không nên và bám vào những gì chúng ta không nên, biết điều đó sẽ chỉ làm tăng thêm đau buồn.

Mối tình giữa Linh và Hoàng trong bộ phim “Bến tàu hạnh phúc” rất ấn tượng. Khi còn trẻ, cả hai cùng nhau làm việc chăm chỉ, chen chúc trong một căn nhà thuê nhỏ, cùng nhau hỗ trợ. Cả hai đều nghĩ rằng họ sẽ tay trong tay đi hết cuộc đời. Nhưng mọi thứ hay thay đổi, không ai có thể đoán trước được kết quả, cuối cùng cả hai đã chia tay và lỡ dở.

Đúng như ai đó đã từng nói: “Cuộc sống giống như một bữa tiệc khiêu vũ, mà người dạy bạn những bước đầu tiên chưa chắc đã đi cùng bạn đến cuối cùng”. Mười năm sau, hai người gặp lại nhau và Linh đã có gia đình mới của riêng mình. Có lẽ họ đã trưởng thành, và mặc dù nói lời chia tay trong nước mắt, họ cảm thấy nhẹ lòng hơn.

Trên đời có rất nhiều ví dụ mà tình yêu không thể thực hiện được, hai người có thể hối hận sau khi chia tay, nhưng tình yêu mà họ đã bỏ lỡ sẽ không bao giờ quay trở lại. Ở tuổi trung niên hãy học cách dung hòa với bản thân, chấp nhận nuối tiếc, nếu không đa phần sẽ khiến cuộc sống thêm phiền phức.

Đừng lo lắng về tham vọng

Ở bất kỳ lứa tuổi nào, chúng ta đều có những tham vọng.

Khi còn trẻ phải kiềm chế ham muốn và để anh ấy trở thành động lực cho chính mình, khi đến tuổi trung niên phải kiềm chế ham muốn, tham vọng để tránh phiền phức. Bởi những người ở độ tuổi trung niên hiểu rằng những ham muốn đều chỉ là tưởng tượng.

Khi bạn càng đạt nhiều lợi ích, tham vọng càng trở nên lớn mạnh. Nhưng một số người sống rất dung hòa, không màng danh lợi, và kiềm chế dục vọng.

Đây là trường hợp của Trần Đào, một diễn viên kịch lớn tuổi, là một đàn anh trong giới diễn viên, anh ấy đã đạt được rất nhiều thành tựu đáng tự hào trên con đường nghệ thuật. Nhưng anh ấy chỉ tập trung vào rèn luyện kỹ thuật diễn xuất, suy nghĩ về các vai diễn và liên tục sáng tạo ra những tác phẩm nghệ thuật để đời.

Ngay cả khi gặp một vở kịch có ít cảnh, anh ấy sẽ không biếng nhác sau khi biểu diễn, thay vào đó, anh sẽ quan sát và học hỏi cách diễn xuất của thế hệ trẻ.

Ở tuổi trung niên, người ta coi thường những thứ bên ngoài thân, kiềm chế ham muốn của mình, làm tốt công việc của mình, không lo những ham muốn hão huyền. Người nào thực hành ít ham muốn sẽ có tâm hồn bình thản, không sợ hãi, hơn thua, không thiếu sót”.

Đừng lo lắng về tiền bạc

Phim hài trên thế giới có thể được sản xuất mà không cần tiền, và hầu hết các bi kịch trên thế giới đều không thể tách rời tiền.

Tiền bạc giống như một nhà giao dịch, và nỗi buồn và niềm vui của con người có thể được kiểm soát bởi nó. Những người hiểu biết sẽ biết cách giữ khoảng cách thích hợp với tiền bạc.

Mưu cầu tiền bạc cả đời chỉ mang đến cho bản thân vô vàn phiền muộn. Khi một người đến tuổi trung niên, những phiền muộn, bất bình và vất vả sẽ khiến người ta khó chịu, chúng ta phải hòa giải với chính mình. An tâm mới có thể thực sự trút bỏ được lo lắng. Cuộc sống là có hạn, cứ quan tâm cái này mà mất cái kia thì sẽ gặp nhiều phiền muộn, ít hạnh phúc.

Bên cạnh đó, 90% những rắc rối mà tôi nghĩ đã không thực sự xảy ra.

Như Thủ tướng Anh Churchill đã đề cập trong “Hồi ký về Thế chiến thứ hai: Khi tôi xem lại tất cả những rắc rối của mình, tôi nhớ lại câu chuyện của một ông già đã nói trước khi qua đời: ‘Có quá nhiều rắc rối trong cuộc sống của tôi, nhưng hầu hết những điều lo lắng chưa bao giờ xảy ra.

Thời gian trôi nhanh lắm, đừng lo lắng quá nhiều về bản thân, tốt hơn hết hãy tự tạo hạnh phúc cho mình.

Trong kỳ tiếp theo, Wikicabinet đời sống trân trọng mời độc giả đón đọc chủ đề Mong ai đó hiểu được nỗi buồn của bạn.

Nếu có những thắc mắc hay muốn tìm hiểu về bất kỳ chủ đề nào, hãy liên hệ với Wikicabinet tâm sự & chia sẻ bằng cách bình luận ở phía dưới nhé.

Leave a Reply