Tâm Sự & Chia Sẻ

Bước qua vấp ngã để trưởng thành

Bước qua vấp ngã để trưởng thành

Wikicabinet – Kênh thông tin tri thức nhân loại kính chào quý độc giả ở kỳ trước chúng tôi đã giới thiệu các chủ đề về:

Crush một ai đó hay bạn đang tránh một mối quan hệ thân mật

Kỳ này wikicabinet tâm sự & chia sẻ xin giới thiệu đến độc giả một chủ đề thú vị về Bước qua vấp ngã để trưởng thành. Mời quý độc giả đón theo dõi chủ đề này cùng wikicabinet tâm sự & chia sẻ nhé.

“Những con người đẹp nhất là những người từng bị đánh bại, từng đau khổ, từng tranh đấu, từng mất mát, và đã tìm được đường ra khỏi vực sâu. Những người này có lòng cảm kích, sự nhạy cảm và thấu hiểu đối với cuộc đời, cuộc đời đã làm họ tràn đầy sự cảm thông, sự dịu dàng và quan tâm yêu thương sâu sắc. Người đẹp không tự nhiên mà có.”

Danh ngôn của Elisabeth Kübler-Ross

Có lẽ chúng ta đã có nợ chính mình rất nhiều mà không biết. Ta đã chỉ đơn giản già đi mà không sống như người lớn!

Bạn có nhớ bản thân mình của 5 10 năm trước như thế nào không? Bạn muốn 10-20 năm sau bạn sẽ trở thành ai?

Nếu bạn không thực làm được gì cho bản thân, thứ chờ bạn ở tương lai chỉ là tuổi già sức yếu mà thôi…

Khi ta còn trẻ, ta ít sợ hãi… Ta ngây ngô dại khờ và chẳng thực sự nghĩ về ngày mai… Cuộc sống thì không dễ dàng như ta tưởng… Sống vô tư và sống vô trách nhiệm quả thật không giống nhau…

Nếu bạn ngồi bên vệ đường hát một bài ca, đàn một khúc nhạc để kiếm vài đồng sống qua ngày, mà bạn không bất mãn cuộc sống ấy, không là gánh nặng cho ai, bạn có thể thảnh thơi với lựa chọn của mình, thì điều đó chẳng có gì phải bàn cãi. Bạn có quyền sống như bạn muốn. Bạn có tự do đích thực. Nhưng khi bạn không chọn lựa điều đó, khi cuộc sống của bạn là một sự dang dở, hỗn loạn, và bạn chưa từng thật sự hài lòng với nó, thì bạn chính là một kẻ lẩn trốn thực tại…. Bạn quả thật thất bại…

Có lẽ rất nhiều người trong chúng ta, đều đang mắc kẹt ở một điểm nào đó trong hành trình cuộc đời mình mà mãi không tìm thấy lối ra…

Ai cũng có thời gian của riêng mình…

Những khoảnh khắc mà chúng ta lưu giữ, có niềm vui, nỗi buồn, hạnh phúc, khổ đau… Những điều kiến tạo tâm cảm và lý trí của ta…

Có thể là thời khắc đầu tiên bạn biết có một đóa hoa xinh đẹp mới chớm nở. Có thể là bất chợt một mùi hương dịu dàng len trong gió nhẹ nhè tới vỗ về bạn trong đêm tối. Có thể đúng khi sau cơn mưa bầu trời hửng nắng, không gian trong sạch mang lại sự bình an. Cũng có thể là đúng lúc gặp gỡ người, một người khiến cho bạn cả đời không quên được… Cũng có thể là một ngày nào đó như mọi ngày đến trường, bạn bị bạn bè bắt nạt chế giễu. Hoặc như bao ngày bạn chứng kiến cha mẹ mình cãi chửi nhau ầm ĩ. Càng tệ hơn nếu đó là một ngày khủng khiếp nào đó, bạn gặp một biến cố đau đớn in hằn lên sinh mệnh mình…

Có thể cuộc đời bạn sẽ rực rỡ vì những thời khắc đẹp, cũng có thể cuộc đời bạn sẽ chìm vào tăm tối vì những khoảnh khắc khủng bố…

Ai mà biết được… Rằng nếu chỉ có những thời gian dễ dàng và tốt đẹp, thì có đưa người ta lên những hạn mức lớn hơn trong kiếp sinh mệnh này hay chăng. Hay chính là phải trải qua vô số thời khắc vỡ nát nhân sinh quan, để được tái lập thêm một lần nữa, sinh mệnh mới có thể trưởng thành…

Mỗi thời khắc mà ta sống, ta không ngừng tiếp nhận, xử lý, và hoạch định những chuỗi thông tin, sự kiện, mà ta gọi đó là cuộc đời mình.

Không ai có thể thực sự nói cho bạn cách bạn phải sống như thế nào, nếu bạn không thể nhận ra và chấp nhận bản thân… Đơn giản là chẳng ai sống hộ ai được…

Chúng ta thực sự không thể giúp được ai, khi chưa đạt được tính tự chủ.

Khi nào mà chúng ta vẫn khó chịu bởi lời nói thật của người khác, những lời mà ta không muốn nghe, hoặc là khi nào, ta vẫn chờ sự an ủi, công nhận từ người khác, để cảm thấy mình đang tồn tại… Khi ấy, ta vẫn là kẻ nô lệ của tâm cảm không ngừng vọng động…

“Ưng vô sở trụ, nhi sinh kỳ tâm”

Tại sao muốn bám trụ? Tại sao mãi chấp niệm…. Bởi vì chúng ta vô minh, bởi vì chúng ta sợ hãi, chúng ta thất bại trước bản ngã của chính mình…

Sống, là để trưởng thành

Trưởng thành, đều là nghiệt ngã

Số phận dẫu không thể lựa chọn, thì thái độ sống vẫn có thể chọn lựa.

Như thế nào là một cuộc đời ngoại hạng?

Với tôi, là sống ít hối tiếc nhất có thể…

Mỗi một sự hối tiếc, một nỗi dằn vặt, sẽ kéo ta xuống đầm lầy của nhân sinh.

Làm sao sống cho thênh thang? Làm   sao sống cho đủ đầy? Đó là những câu hỏi mà có lẽ chỉ mỗi người mới có thể tự trả lời cho mình.

Có lẽ rằng, chính khát vọng vươn tới ánh sáng và những điều tốt đẹp, mới là nguồn năng lượng lớn nhất trong ta.

Trong kỳ tiếp theo, Wikicabinet tâm sự & chia sẻ trân trọng mời độc giả đón đọc chủ đề Hãy trân trọng những người sẵn sàng mắng bạn chỉ để bạn lớn lên.

Nếu có những thắc mắc hay muốn tìm hiểu về bất kỳ chủ đề nào, hãy liên hệ với Wikicabinet tâm sự & chia sẻ bằng cách bình luận ở phía dưới nhé.

Leave a Reply