Con Người

Can đảm theo đuổi, và giấc mơ sẽ thành sự thật!

Wikicabinet kính chào quý độc giả ở kỳ trước chúng tôi đã giới thiệu các chủ đề về:

Làm thế nào để có một cuộc sống ý nghĩa (Kỳ 2)

Kỳ này wikicabinet xin giới thiệu đến độc giả một chủ đề thú vị về Can đảm theo đuổi, và giấc mơ sẽ thành sự thật! Mời quý độc giả đón theo dõi chủ đề này cùng wikicabinet nhé.

Tất cả giấc mơ đều có thể có thể thành sự thật nếu chúng ta đủ can đảm để theo đuối nó!

Câu chuyện cảm động về hành trình xuyên Việt của cô gái bé nhỏ bằng xe đạp là minh chứng rõ ràng nhất về ý chí quyết tâm theo đuổi giấc mơ. Hành trình của cô với mục đích ban đầu nhằm vận động quyên góp tiền để trang trải chi phí điều trị cho bố. Song, đến thời điểm đó, cô đã quyên góp được hơn 20 triệu đồng, và lập ra một tổ chức từ thiện để tiếp tục gây quỹ. Toàn bộ số tiền quyên góp sẽ được gửi đến Quỹ hỗ trợ bệnh nhân ung thư – Ngày mai tương sáng liên kết với Bệnh viện K để hỗ trợ các bệnh nhân ung thư có hoàn cảnh khó khăn. Dưới đây là câu chuyện nhân văn về hành trình xuyên Việt bằng xe đạp của cô gái bé nhỏ ấy.

Năm cô lên 9 tuổi, đáng lẽ đó khoảng thời gian tươi đẹp, vô tư của cô bé mới lớn thì tai ương ập đến khi bố cô phát hiện căn bệnh ung thư phổi ác tính ở giai đoạn cuối. Và theo chẩn đoán cùng với sự tiến triển quá nhanh của bệnh, bố cô chỉ có thể sống đến năm cô vào đại học. Tất cả gia tài tích lũy trong nhiều năm dồn hết vào các đợt điều trị để giành giật sự sống từ tay tử thần.

Vào thời điểm bắt đầu cuộc hành trình, cô bé vừa tròn 18 tuổi và bố cô vẫn tiếp tục chống chọi với bệnh tật. Cô tạm gác lại việc học trong trường đại học bởi thời gian đó, bệnh tình của bố cô lâm vào thời kỳ bộc phát, bác sĩ cho biết ông chỉ còn sống được khoảng sáu tháng nữa mà thôi. Điều đó có nghĩa là, cô chỉ có ít hơn sáu tháng để thực hiện cuộc hành trình gây quỹ chữa bệnh cứu bố.

Hành trình của cô cũng như một canh bạc. Cô đặt cược số phận của bố và cả cuộc đời mình trong chuyến đi này. Mỗi ngày trôi qua, khi ngắm nhìn ánh hoàng hôn đổ dài trên triền núi, cô luôn tự hỏi liệu cô và bố có còn dịp gặp lại nhau không. Cô đau đáu nghĩ về bố với nỗi lo quặn thắt trong lòng. Cổ họng cô luôn ứ nghẹn mỗi khi nghĩ đến hình ảnh bố đang vật vã trong cơn đau giằng xé thân thể.

Đã quá nửa đêm. Cô buông người nằm dài bên rãnh nước trên con đường dài mịt mù vô tận, mệt mỏi nhìn ánh trăng mờ ảo thỉnh thoảng hé vội qua những bóng mây đen trên nền trời. Sương đêm bắt đầu rơi dày đặc, cô rùng mình cảm nhận cái lạnh thấu xương nơi vùng đất hẻo lánh, vắng vẻ.

Cô đã đạp xe được 102 ngày, và nhiều lần tự hỏi không rõ mình có còn đủ sức để đi tiếp. Cô đã tự hứa với mình rằng cô sẽ đi khắp Việt Nam trên chiếc xe đạp của mình, hoặc cũng có thể cô sẽ kiệt sức và chết trên đường đi. Và giờ đây, khi cơ thể rã rời còn đầu óc thì mụ mẫm, cô cứ nghĩ rằng mình sẽ không kịp trở về nhà để gặp bố lần cuối.

Hôm nay là ngày cuối cùng cô thực hiện chuyến đi của mình. Quả là một hành trình gian nan! Suốt sáu tháng qua, cô phải đối mặt với tình trạng mỏi mệt, bị rách cơ, chóng mặt, nhiễm trùng huyết. Cô đã cố gắng đạp xe 180 cây số mỗi ngày. Giờ đây, cô chỉ còn phải đi thêm 60 cây số nữa thôi.

Cô nằm tựa đầu trên mặt đất lạnh và ẩm mốc, mắt nhắm nghiền. Kiệt sức, nhưng cô phải tiếp tục. Cô phải hoàn thành sứ mệnh cứu bố cô thoát khỏi căn bệnh ung thư đang hành hạ và đang dần cướp bố ra khỏi cuộc đời cô. Đó cũng là sứ mệnh thiêng liêng mà một đứa con có thể thực hiện vì bố của mình.

Thời gian trôi nhanh, cô cảm thấy mình bất lực. Hàng cây bắt đầu thay lá, bốn mùa cứ thế đi qua. Ở cách xa hàng vạn dặm, chắc bố cô đang ngày đêm ngóng chờ cô. Mỗi khi gọi điện về nhà để được nghe giọng nói của bố, dù hơi thở của bố đã rất yếu ớt và đứt quãng, nhưng cô cũng rất sung sướng và hạnh phúc bởi biết bố vẫn còn sống. Sau mỗi lần trò chuyện, cô lại giàn giụa nước mắt, chỉ ước sao mình được ở bên bố lúc này. Nhưng cô không có quyền chọn lựa. Hôm bố con cô ôm chào tạm biệt, bố đã thì thầm bên tai cô: “Nếu con làm được, bố cũng sẽ làm được!”. Bố vô cùng xót xa khi biết cô phải thực hiện cuộc hành trình đơn độc và chắc chắn là đầy khó khăn, trắc trở. Chính vì vậy, bố đã kiên cường chiến đấu với bệnh tật, và cũng muốn tin rằng đâu đó vẫn còn có phép mầu. Cô phải chứng minh rằng bố đã đúng.

Lịch trình của cô mỗi ngày đều như nhau: sáng thức dậy, đạp xe trong làn sương giá lạnh, rồi khi đêm xuống, cô dựng lều ngủ bên vệ đường phủ đầy sương hoặc cô xin ngủ nhờ tại các gia đình trong chuyến hành trình. Và mỗi ngày, cô đều phải chống chọi với những cơn đau dữ dội. Những con đường gồ ghề, mỗi vòng đạp xe khiến chân cô đau nhói. Vào những giờ nghỉ, cô thay giày – đôi giày loang lổ vết máu từ những u nhọt vỡ ra trên chân mình.

Vừa qua khỏi con đường cuối cùng, cô đưa mắt quan sát cảnh vật xung quanh. Xa xa là những tia sáng hắt từ những ngọn đèn trong thành phố. Cô dừng lại và đưa mắt nhìn với vẻ hồ nghi, nước mắt chảy dài trên má. Cảnh tượng ấy thật đẹp! Có điều gì đó thật lạ len lỏi trong lòng… Thời gian, trí lực và những xúc cảm trong cô như được hồi phục. Cô có thể cảm nhận được cơn đau thể xác lẫn dòng cảm xúc nóng ấm đang cuồn cuộn chảy trong người.

Sau khi đã sử dụng 2 đôi giày vải, 10 cặp bánh xe, 4 ống kem xoa bóp cơ, 3 hộp thuốc giảm đau, 5 hộp cao dán salonpas, 60 cục pin, 4 máy nghe nhạc, 6 mũi khâu nơi khuỷu tay, 5 đơn thuốc kháng sinh, 150 lít nước tăng lực, mọi việc rồi cũng hoàn tất.

Ngay giây phút ấy, cô nhận thấy mọi nỗ lực của mình sẽ được đền bù xứng đáng. Mỗi u nhọt trên chân cô, mỗi giọt nước mắt và mỗi ngọn núi tuyết mà cô đã vượt qua, tất cả đều chỉ vì một nguyên do. Cô đã chinh phục những con đường trên khắp đất nước Việt Nam, mang theo mình một thông điệp của lòng dũng cảm và niềm hy vọng. Một thông điệp được chuyển tải bằng máu, mồ hôi và nước mắt. Chính thông điệp ấy đã cho cô biết mình có thể thực hiện được mục tiêu và mơ ước nếu dám tin tưởng và hành động.

Cô bước qua cửa nhà. Bố ôm chầm lấy cô, vòng tay ấy cô đã khao khát và thương nhớ bấy lâu. Trông bố rất yếu, tóc bố rụng nhiều vì hóa trị, ánh mắt bố đầy lo âu và mệt mỏi. Gương mặt xanh xao của bố lộ vẻ nhẹ nhõm khi thấy cô trở về. Bố không dám tin rằng cô đã hoàn thành chuyến đi. Cô đã xoay sở quyên góp được hơn 100 triệu đồng, nhưng vẫn không đủ chi trả cho phương pháp trị liệu vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm. Một thời gian sau, cô đã vận động và lập ra được một Quỹ hỗ trợ bệnh nhân ung thư – Ngày mai tương sáng liên kết với Bệnh viện K và đón nhận những đóng góp của các nhà hảo tâm. Quỹ sẽ hoạt động với mục đích hỗ trợ những bệnh nhân ung thư có hoàn cảnh khó khăn, không thể trang trải được số tiền điều trị quá lớn.

Đã gần ba năm kể từ khi bố cô bước vào giai đoạn bệnh bộc phát, và mặc cho những lời cảnh báo của các bác sĩ, bố cô vẫn mạnh mẽ vượt qua những cơn đau và mạnh mẽ sống. Cô luôn mơ đến một phương thuốc có thể chữa bệnh cho bố. Và cô tin những giấc mơ có thể trở thành hiện thực.

Trong kỳ tiếp theo, Wikicabinet trân trọng mời độc giả đón đọc chủ đề Hoa hồng không gai.

Nếu có những thắc mắc hay muốn tìm hiểu về bất kỳ chủ đề nào, hãy liên hệ với Wikicabinet bằng cách bình luận ở phía dưới nhé.

admin
the authoradmin

Leave a Reply