Tâm Sự & Chia Sẻ

Câu nói nào nghe xong khiến bạn bật khóc?

Wikicabinet kính chào quý độc giả ở kỳ trước chúng tôi đã giới thiệu các chủ đề về:

Những câu nào đọc xong bạn chỉ muốn nỗ lực hơn nữa?

Kỳ này wikicabinet xin giới thiệu đến độc giả một chủ đề thú vị về Câu nói nào nghe xong khiến bạn bật khóc? Mời quý độc giả đón theo dõi chủ đề này cùng wikicabinet nhé.

Nếu tôi không còn nữa, tôi muốn hiến tặng cơ thể mình, những phần còn lại sẽ thiêu rụi thành tro, tro tàn rơi xuống biển, không quay về cố hương, không nằm im lìm trong đất, cũng không tái sinh. Tôi sẽ không đến thế giới này thêm lần nào nữa.

Em chỉ thích anh một chút thôi

Ngày mai sẽ bớt đi một chút

Em rất ngoan

Cũng sẽ không náo anh

Em cũng sẽ không nhớ anh nữa

Em đã nghĩ cả ngàn lần về việc ở bên anh rồi

Đột nhiên tỉnh ngộ

Vẫn là đời này anh đừng ở bên em.

Nếu anh ấy vì em mà đỏ mắt, vậy em sẽ hoàn toàn buông bỏ quá khứ, buông bỏ cả nỗi buồn lẫn sự thất vọng của em để ôm anh ấy. Thật không may, anh ấy không thể.

Con người luôn sụp đổ trong thầm lặng. Bạn ngồi đó, nhưng trái tim bạn vỡ tan thành nhiều mảnh, tro tàn rơi vãi khắp nơi, nếu không phải thất vọng cũng là tuyệt vọng. Làm sao chứa được nỗi buồn lẫn niềm vui trong cả hai mắt?

Đối với anh ấy, chia tay chỉ là kết thúc một mối tình, nhưng với tôi mà nói, đó là cọng rơm cuối cùng đè chết lạc đà. Anh ấy đến, mang theo ánh sáng chiếu khắp trái tim tôi, sau đó lại gói ghém thứ ánh sáng anh ấy đã mang vào đi ra.

Tâm trí bạn kì vọng quá nhiều, cuối cùng đổi lại sự thất vọng tột độ. Bạn huỷ hoại tình yêu của mình bằng chính đôi tay đó, không thể trách anh ấy, là do bạn tự tìm mà thôi.

Hỏi: “Làm thế nào để quên đi một người?”

Đáp: “Hơn hai ngàn câu trả lời, vẫn tìm không ra một câu trả lời hữu ích.”

Bạn đã bao giờ có cảm giác thế này khi nghĩ rằng mình và anh ấy không có về sau chưa?

Nếu tương lai sau này không có anh ấy, bạn sẽ cảm thấy ngột ngạt đến mức không thở nổi.

Thì ra đó gọi là khổ đau.

“Nếu như em biết anh đã hét lên một ngàn lần: “Bé con, anh yêu em, và nếu anh biết rằng em đã từng đợi anh rất lâu. Chúng ta có thể sẽ tái hợp”

“Sẽ không. Bởi vì chúng ta đều đã từ bỏ ước nguyện cùng nhau”

Tôi không biết cách nói lời từ biệt với những người đã bước ra khỏi cuộc đời mình, nhất là những người mình trân quý. Nên tôi chọn cách rời đi mà không nói gì.

Tôi thấy cậu bé kia từng nói: ” Đôi khi em muốn xin lỗi cô ấy, khi gặp cô ấy em còn quá nhỏ, đã không chú ý đến những tiểu tiết kia, làm cô ấy mất đi sự dịu dàng thuở ban sơ. Là do em không biết cách yêu một người.”

Ngay cả khi cô ấy say khướt, la hét, mắng người trên đường phố như một bé trai nghịch ngợm, cô ấy vẫn là bông hồng nhỏ tôi ấp ủ nơi ngực trái.

Vào cái đêm tôi sụp đổ, và cảm thấy như tất cả mọi lỗi lầm đều là do mình gây ra, khi khóc đến hoang tâm liệt phế, quanh quẩn trong đầu tôi vẫn là anh.

Nếu phải sống trên thế giới này bằng một chút ít tình yêu còn lại, tôi sẽ dành hết cho anh ấy một chút kia mà không ngần ngại.

Em từng yêu anh, cũng đã yêu hết sức có thể rồi. Bây giờ không còn yêu anh nữa, cũng không có nghĩa là em sẽ ghét anh. Em đã ở cạnh anh từ những ngày anh khó khăn nhất, bây giờ hẳn là thời khắc phân li.

“Em phải đi rồi, chúc anh hạnh phúc”

Câu nói ấy giống như một tên trộm âm thầm đánh cắp hết vốn liếng của anh

Sau đó còn tốt bụng để lại một lời nhắn: “Chúc anh mau trở nên giàu có”

Anh vốn dĩ biết đó là yếu điểm của tôi, nhưng vẫn cười và bảo sẽ làm cho tôi đai lưng, áo giáp chống cả thiên quân vạn mã. Cuối cùng lại không do dự đâm một mũi giáo thẳng vào trái tim tôi.

Trong mắt của bạn nên tràn đầy ánh dương rực rỡ, chứ không phải chốn khói lửa trần gian phức tạp và những con người khiến bạn đau khổ đó.

Dường như anh chỉ yêu em trong một khoảnh khắc mà thôi, sau đó anh lại tỉ mỉ sống cuộc đời mình, và quãng đời còn lại của em sau đó đều là anh.

Trong kỳ tiếp theo, Wikicabinet trân trọng mời độc giả đón đọc chủ đề Hãy là một bậc thầy của cảm xúc, đừng làm nô lệ của cảm xúc.

Nếu có những thắc mắc hay muốn tìm hiểu về bất kỳ chủ đề nào, hãy liên hệ với Wikicabinet bằng cách bình luận ở phía dưới nhé.

Leave a Reply