Đầu tư

Những gia đình lao động bình thường không biết quản lý tài chính? (Kỳ 1)

Những gia đình lao động bình thường không biết quản lý tài chính?SSUCv3H4sIAAAAAAAEAJ1Sy44bIRC8R8o/WJxtiTfD/soqBwzYRssMFjAbrVb+9zBv7KyzUm50VQHVXf3588duB44qOQ1edp9DVWrnfZ9yVNmFrsBoP+PWuByiU76AcAGPKutLp1pbwK73foBvIwlSVrlPNlVPI0ziqdRkve7OKQf9dr2EHGpCq+5rwkSr2pTd+OOKnorKOzVAlQOtsj0Xy3celnZfp3q3EPO3uVAA7Css9ccRW6Db/r9vTodfi2t1tp3+GLzdKtfRequmub1OUvD2O9vYjl3MondnbKhq1RsXqi7fg1Y+PczjGp123bm6FvLFxqrWJfnQVkAX8uhkbgyYMtKhRARJiCDHUlJCOWUILKmX1JypJ76FAzCFBErJCfgyz/Isg4JCgcGzDQFYMEIbJtgqWbYKtMFcnUYNwhAijMCzZQKcEi4aIcBf63pxRRk/Kvf91QdlrNmgu5YQo4wjwiVfk18NzZyAeOPu+l0FYhM8ml01ctM8DmXR0GaSLCs6bGDrcv7OvWT83w7vBE9+l7J5NgLWcPlNhwRDDGf3VSpucA6M0chYIQ9Eq9OB8iM+SGvNAUGsGVKKWqJLlrc/0reM/9EEAAA=

Wikicabinet – Kênh thông tin tri thức nhân loại kính chào quý độc giả ở kỳ trước chúng tôi đã giới thiệu các chủ đề về:

Sự ra đời của quỹ ETF?

Kỳ này wikicabinet đầu tư xin giới thiệu đến độc giả một chủ đề Những gia đình lao động bình thường không biết quản lý tiền bạc? (Kỳ 1)  Mời quý độc giả đón theo dõi chủ đề này cùng wikicabinet đầu tư nhé!

Các gia đình có điều kiện tài chính tốt có một điểm chung, đó là họ có quan niệm quản lý tài chính theo chiều hướng cao hơn, thay vì tự phân chia tài sản hộ gia đình như hầu hết các gia đình khác. Vì vậy, Wikicabinet đã kết hợp các điều kiện của những gia đình lao động bình thường và biên soạn một bộ phương pháp quản lý tài chính cho mọi người.

Sau khi đọc bài viết, bạn sẽ thấy rằng logic này áp dụng bất kể bạn có tiền hay không.

Phân bổ tài sản là gì?

Việc phân bổ tài sản của hầu hết các gia đình xung quanh chúng ta chủ yếu dựa vào bất động sản và được bổ sung bằng tài sản tài chính. Tương tự, trong phân bổ tài sản của các hộ gia đình Mỹ, bất động sản chỉ chiếm 15,5%.

Bất động sản chiếm tỷ trọng cao trong tài sản hộ gia đình, có vấn đề là gì?

Giang đã mua một bất động sản ở Hà Nội cách đây 3 năm với khoản thế chấp hàng tháng là 30 triệu đồng. Tài sản hiện trị giá gần 14.5 tỷ. Thu nhập hàng tháng của Giang vẫn là 43 triệu, cộng với tiền tiết kiệm trong mấy năm đi làm, bỏ tiền thế chấp, tài sản của Giang khoảng 15 tỷ.

Hãy nhập vai Giang và suy nghĩ về hai câu hỏi:

Đầu tiên, rủi ro.

Hãy tưởng tượng bạn đang thất nghiệp vì dịch bệnh, bạn mất thu nhập ổn định và bạn đang cần tiền gấp. Vậy trong tất cả tài sản của bạn, có quá ít dòng tiền có thể điều chỉnh được không? Đặc biệt là chúng ta vẫn đang mang nó đi thế chấp. Dù giá trị căn nhà cao nhưng không thể bán nhà dễ, vì bán nhà rất khó. Nó thậm chí còn khó khăn hơn để mua sau khi bán hết!

Thứ hai, tăng trưởng.

Cách phân bổ tài sản hiện tại xác định rằng cách chúng ta tăng giá tài sản chủ yếu phụ thuộc vào bất động sản. Vậy liệu bất động sản có tăng trưởng thực chất trong tương lai? Nếu nó có thể, hoặc thậm chí phát triển rất ấn tượng, nó sẽ mang lại sự cải thiện bao nhiêu cho chất lượng cuộc sống của chính chúng ta?

Nhà này nếu chỉ để tự kinh doanh thì dù giá nhà có tăng bao nhiêu cũng chỉ mang tính chất “tâm lý thoải mái”. Nếu dòng tiền không tăng thì khó mang lại sự thay đổi thực chất về chất lượng của đời sống. Và nếu bất động sản chiếm quá nhiều tài sản của hộ gia đình thì mức độ giàu có của chúng ta sẽ rất bị động.

Tất nhiên, bạn có thể nói rằng nhiều người giàu có, biết quản lý tiền bạc cũng sở hữu rất nhiều bất động sản? Thực sự là như vậy. Nhưng nếu bạn nhìn vào sự thật vô hình, bạn sẽ thấy rằng bất động sản của những cá nhân có giá trị ròng cao chỉ là một phần của tổng tài sản chứ không phải là một phần lớn.

Các gia đình có tài sản ổn định và có giá trị gia tăng thường sử dụng các công cụ quản lý tài chính đa dạng hơn. Ý tưởng phân bổ tài sản của họ chú trọng hơn đến đầu tư đa dạng và đầu tư dài hạn!

Vừa đề phòng rủi ro, vừa đảm bảo sự phát triển ổn định, nhưng sẽ không “tất bật” như nhiều gia đình bình thường.

Vậy bạn sẽ làm sao? Hãy tiếp tục theo dõi bài viết, thắc mắc của bạn sẽ sớm được giải đáp!

Kim tự tháp tài chính

Về phân bổ tài sản hộ gia đình, bạn có thể đã thấy nhiều mô hình khác nhau.

Dưới đây là một ví dụ điển hình về phân bổ tài sản hộ gia đình mà bạn hay gặp nhất. Giả sử bạn có thu nhập hàng tháng là 36 triệu, bạn dùng 7 triệu cho nhu cầu thiết yếu hàng ngày, 3 triệu để mua bảo hiểm, 11 triệu để đầu tư và quản lý tài chính, và 14 triệu để nghỉ hưu?

Tuy nhiên, chúng tôi muốn nhắc nhở mọi người rằng bất cứ ai sử dụng lối tư duy quản lý tài chính này để thuyết phục bạn chi một phần tiền để mua các tài sản tài chính như bảo hiểm và quỹ thì hãy bỏ qua nó. Cho dù nó có ý nghĩa hay không, ít nhất một điều chắc chắn – người này phải không chuyên nghiệp.

Tiếp theo, wikicabinet sẽ giới thiệu một mô hình quản lý tài sản phù hợp với hầu hết các gia đình lao động, được gọi là kim tự tháp tài sản:

Mô hình làm giàu này do Nhóm chuyên gia lập kế hoạch Camel đưa ra thông qua nghiên cứu dài hạn và theo dõi chu kỳ chéo, kết hợp với phân tích dữ liệu lớn và rất phù hợp với các gia đình lao động bình thường.

Đáy của Kim tự tháp: [Tài khoản tiền mặt]

Điều đầu tiên chúng ta cần xem xét là dòng tiền linh hoạt và khả dụng.

Điều này có thể khác với những gì một số độc giả đã thấy trước đây Nhiều mô hình khuyến khích mọi người nên cân nhắc bảo hiểm trước. Trên thực tế, hãy kiểm chứng nó dựa trên lý thuyết phân cấp nhu cầu của Maslow, và điều này có thể dễ dàng bị lật tẩy.

Hãy tưởng tượng nếu bạn đang thất nghiệp do dịch bệnh vào lúc này, bạn cần gì nhất? Nó không phải là bảo hiểm, mà là một dòng tiền có thể đảm bảo cơm ăn áo mặc!

Không giải quyết được cái ăn cái mặc cơ bản, tiêu quá nhiều tiền mua bảo hiểm chắc chắn là viển vông!

Cấp thứ hai của kim tự tháp: [tài khoản bảo vệ]

Sau khi giải quyết vấn đề sinh tồn, cân nhắc đầu tiên của chúng ta không phải là kiếm tiền, mà là đảm bảo rằng cuộc sống hiện tại sẽ không hoàn toàn sụp đổ do tai nạn.

Nguyên tắc này cũng giống như xây một ngôi nhà, đầu tiên phải xây nền móng vững chắc, sau đó mới lát gạch, ngói vào. Nếu không có nền móng tốt như bảo hiểm, rất có thể gió to hoặc mưa lớn sẽ làm sập nhà.

Về bảo vệ, an sinh xã hội có thể giúp chúng ta giải quyết một phần. Ngoài ra, bảo hiểm con người trong bảo hiểm thương mại có thể được sử dụng để bổ sung cho các rủi ro bệnh hiểm nghèo, mất thu nhập, gián đoạn thu nhập.

Đối với một người lớn 30 tuổi, hơn 200 nghìn một tháng có thể có mức bảo vệ tổng hợp tốt. Nó không giống như S&P đã nói, 20% thu nhập hộ gia đình phải được chi tiêu.

Lớp thứ ba của kim tự tháp: [Tài khoản nắm giữ]

Điều này liên quan đến việc lập kế hoạch dài hạn hơn, cần được hoàn thành bằng cách tận dụng thời gian.

Ví dụ, vấn đề lương hưu, vấn đề học hành của con cái, đây là những nhu cầu chi tiêu khắt khe của hầu hết các gia đình, cần được dự phòng trước và cẩn thận.

Các công cụ được áp dụng điển hình nhất là bảo hiểm quản lý tài sản, quản lý tài sản ngân hàng và tiền gửi có kỳ hạn. Các tài sản này được đặc trưng bởi lợi nhuận tương đối ổn định, tăng trưởng bền vững và tính bảo mật cao.

Đỉnh của Kim tự tháp: [Tài khoản đầu tư]

Nếu ba lớp đầu tiên được giải quyết, hãy quan tâm lại tài khoản đầu tư.

Tiền trong tài khoản đầu tư có thể được sử dụng để mua bán cổ phiếu, đầu tư quỹ,… Những dự án này có thể giúp các gia đình tạo ra thu nhập cao và tích lũy thêm của cải. Tất nhiên, có rủi ro tương đối cao.

Chúng tôi cho rằng bạn phải có dự trữ kiến ​​thức liên quan hoặc có hướng dẫn chuyên môn đáng tin cậy trước khi đầu tư.

Trong kỳ tiếp theo, Wikicabinet đầu tư trân trọng mời độc giả đón đọc chủ đềNhững gia đình lao động bình thường không biết quản lý tiền bạc? (Kỳ 2)

Nếu có những thắc mắc hay muốn tìm hiểu về bất kỳ chủ đề nào, hãy liên hệ với Wikicabinet đầu tư bằng cách bình luận ở phía dưới nhé.

Leave a Reply