Lối Sống Xanh

Nỗ lực thực sự không bao giờ là quá muộn

Wikicabinet – Kênh thông tin tri thức nhân loại kính chào quý độc giả ở kỳ trước chúng tôi đã giới thiệu các chủ đề về:

Tại sao con người phải trưởng thành?

Kỳ này wikicabinet xin giới thiệu đến độc giả một chủ đề thú vị về Nỗ lực thực sự không bao giờ là quá muộn. Mời quý độc giả đón theo dõi chủ đề này cùng wikicabinet nhé.

Gần đây, tôi mời bạn bè đến thăm nhà mới và làm một bữa ăn ngon tại nhà. Sau bữa ăn, chúng tôi chơi guitar và hát cùng nhau. Bạn tôi nói thật vui và bất ngờ khi được nghe tôi chơi guitar và hát. Bạn tôi vẫn luôn tò mò, không biết tôi học chơi guitar và hát khi nào?

Tôi nói, tôi học nó khi còn học đại học, lúc đó đoàn trường đang tuyển sinh viên biết hát hoặc chơi nhạc cụ để biểu diễn trong ngày Thành lập đoàn. Tôi ghen tị khi nhìn thấy những người khác biểu diễn tuyệt vời trên sân khấu, tôi nghĩ rằng nếu tôi học từ nhỏ, có lẽ chính tôi là người đứng trên sân khấu bây giờ. Nhưng cứ trằn trọc suy nghĩ như thế thật vô ích, tôi nhanh chóng mua một cây đàn guitar, bắt tay vào học đàn một cách nghiêm túc.

Bạn tôi hỏi gần 30 tuổi rồi, còn học được không? Bây giờ tay không còn linh hoạt như trước nữa, trí nhớ cũng có phần sa xút, có học được không.

Tôi chỉ nói rằng: Lúc còn trẻ là quãng thời gian học tập tốt nhất. Nhưng vì một lí do nào đó, bạn đã bỏ lỡ việc học, hãy bắt đầu ngay bây giờ. Chỉ cần bạn thực sự thích và quyết tâm, bạn sẽ chinh phục được điều đó.

Chỉ cần bạn làm là bạn có bất kỳ cơ hội nào, nếu ngại hành động thì bạn sẽ không bao giờ học được thứ bạn muốn.

Ngày nay, nhiều người trở nên lãnh đạm và thờ ơ với cuộc sống cũng như công việc. Họ sẵn sàng làm một công việc tẻ nhạt nhưng ổn định, thay vì tìm hiểu những thứ họ thực sự quan tâm. Hầu hết mọi người nói rằng họ không có thời gian hoặc họ không có năng khiếu hay họ đã lớn tuổi rồi nên không còn phù hợp nữa. Nếu bạn có suy nghĩ này, bạn nên theo dõi Hai câu chuyện về sự nỗ lực dưới đây. Sau đó, hãy đưa ra lời đáp thỏa đáng nhất cho câu hỏi trên.

Mẹ Sao quyết tâm học thành thạo 11 ngoại ngữ ở độ tuổi 50

Vào ngày 8 tháng 9 năm 1970, một cô gái tên là Sao sinh ra ở Hà Giang Từ nhỏ Sao không được học nhiều, chỉ học hết cấp ba ở trường tiểu học, cô bước vào xã hội sớm và bươn trải phụ giúp gia đình. Ngành nghề cô lựa chọn lúc bấy giờ hướng dẫn viên du lịch. Bởi cô nghĩ rằng, chỉ khi làm hướng dẫn viên du lịch cô mới có thể kiếm được nhiều tiền và thoát khỏi miền quê đầy sỏi đá.

20 năm trước, ngành du lịch ở Hà Giang phát triển nhanh chóng, lượng khách du lịch đến Hà Giang dần tăng lên, một lượng lớn khách du lịch nước ngoài cũng đổ về. Sao bắt đầu bán nước, đồ lưu niệm và làm hướng dẫn viên du lịch bán thời gian cho khách du lịch nước ngoài.

Ban đầu, Sao không thể hiểu được ngôn ngữ nước ngoài và không thể giao tiếp bình thường với người nước ngoài. Vốn tiếng Anh mà cô tích lũy được thực sự quá ít ỏi và không thể hiểu được bởi khách du lịch nước ngoài, vì vậy cô không thể bán được một chai nước trong vài ngày.

Khi bước sang tuổi 50, mẹ Sao vẫn mong muốn được học thêm ngoại ngữ. May mắn thay, con dâu của mẹ là một người trí thức tẻ, và đặc biệt nói tiếng Anh rất giỏi, cô thường hướng dẫn cho người nước ngoài tại bản.

Bằng cách này, mẹ Sao bắt đầu học tiếng Anh từ con dâu. Ban đầu, con dâu mẹ dạy mấy câu nói thông thường, mẹ cũng rất chăm chỉ học. Tuy nhiên, do lớn tuổi nên mẹ cứ học trước quên sau. Mẹ cũng cảm thấy khó khăn và không muốn tiếp tục học. Thế những, người con dâu luôn động viên và kiên nhẫn từng bước giúp mẹ học ngoại ngữ. Sau này, mẹ Sao chăm chỉ học tiếng Anh hơn, tuy học chậm nhưng mẹ quyết tâm không bỏ cuộc. Vừa học vừa thực hành trong quá trình hướng dẫn du khách nước ngoài, chẳng mấy chốc mẹ dần thông thạo tiếng Anh và có thể giao tiếp thành thạo với du khách nước ngoài. Trong giao tiếp hàng ngày, có lẽ với kinh nghiệm học tiếng Anh và được tiếp xúc với nhiều người nước ngoài, mẹ còn học được thêm tiếng Nga, tiếng Pháp, tiếng Hàn và 11 thứ tiếng khác nữa mà không cần giáo viên dạy kèm.

Vào một ngày năm 2008, mẹ làm hướng dẫn viên du lịch cho hai sinh viên Canada, thời tiết nắng nóng, một sinh viên không được khỏe, say nắng và đau dạ dày. Khi nhìn thấy điều này, mẹ đã vội vàng xoa dầu gió và cạo bạc cho cậu sinh viên nước ngoài. Ngay sau đó cậu sinh viên nước ngoài đã khỏi bệnh. Sinh viên quốc tế muốn trả tiền cho mẹ để bày tỏ lòng biết ơn nhưng mẹ từ chối nhận tiền của họ. Lòng tốt và tình yêu của mẹ khiến hai sinh viên quốc tế cảm động. Du học sinh đã viết “MAMA MOON” vào sổ tay của mẹ. Tên tuổi của Mama Moon dần dần được lan tỏa khắp mảnh đất Hà Giang.

Với sự kiên trì và chăm chỉ nhiều năm, sự nghiệp nhỏ của mẹ Sao ngày càng khởi sắc. Giờ đây, mẹ không chỉ trở thành một hướng dẫn viên du lịch nổi tiếng ở Hà Giang, mẹ còn cùng gia đình mở một nhà hàng địa phương “Mother Moon Farmhouse” ở quê nhà, và mở một công ty kinh doanh online. Cư như vậy, sự nghiệp của mẹ ngày càng khởi sắc và phát triển mạnh mẽ.

Bà nội Giang huyền thoại nỗ lực ở tuổi 60

Bắt đầu học đọc ở tuổi 60 và đã xuất bản 4 cuốn sách bán chạy nhất!

Năm 1954, một cô gái tên là Giang sinh ra ở Thái Bình, khi còn nhỏ cô đã phải trải qua rất nhiều khó khăn trong cuộc sống. Giang chưa bao giờ đi học và thậm chí còn không viết được tên của mình. Lúc đó, cô chí biết chăm chỉ làm việc để có thểm học thêm các lớp dạy chữ buổi tối với ước mơ một ngày nào đó cô ấy sẽ trở thành một nhà văn nổi tiếng.

Sau khi lớn lên và kết hôn, Giang cùng chồng đến làm việc trong nhà máy gạch ở Kim Sơn. Họ có với nhau 6 người con. Dù cuộc sống khó khăn nhưng gia đình đều khỏe mạnh và hạnh phúc.

Giống như hầu hết các gia đình nông thôn nghèo thời đó, Giang và chống đã phải làm việc rất vất vả để nuôi dạy con cái cho tớ khi họ ngoài tuổi 60. Khi các con lớn lên, bà Giang lẽ ra phải được hưởng phúc của các con cùng chồng. Không ngờ, khi bà 60 tuổi, trong một lần về quê, chồng bà gặp tai nạn trên đường và qua đời ngay sau đó. Sau cái chết của chồng, sức khỏe của bà bồng giảm sút, lúc nào cũng thấy buồn bà và cô đơn.

Con gái của bà là một giáo viên dạy văn cấp 3. Cô ấy nhìn thấy mẹ mình đau buồn cả ngày, không cầm lòng được liền nghĩ cách giúp mẹ giải khuây. Để giảm bớt sự đau buồn, cô ấy đã nghĩ đến việc để bà học đọc, học viết. Bằng cách này, bà Giang trước 60 tuổi thậm chí không thể viết tên của chính mình, nhưng sau biến cố, bà ấy đã viết lại vận mệnh của mình.

Bà Giang bắt đầu học từ những từ đơn giản nhất, và nhanh chóng ghép vẫn thành thạo. Sau một vài tháng, bà Giang có thể bắt đầu đọc những câu chuyện ngắn, đơn giản. Không ngừng học hỏi, bà Giang vô tình bắt gặp tác phẩm của nhà văn Thạch Lam, bà nảy sinh ý nghĩ muốn viết một cái gì đó thật thú vị.

Năm bà Giang 75 tuổi, bà cầm bút viết câu chuyện đầu tiên của mình. Với kinh nghiệm sống phong phú, những câu chuyện của bà rất hấp dẫn và sống động. Sau khi con gái cô đăng bài viết của mình lên mạng, ngay lập tức đã được đông đảo cư dân mạng yêu thích.

Thời đại này không thiếu cơ hội, cũng không thiếu người hướng dẫn, cái thiếu chính là những con người thực sự tài năng và sẵn sàng kiên trì cống hiến. Nhiều người chú ý đến những câu chuyện của bà, và một số người đã đề nghị bà viết sách.

Tháng 10 năm 2015, bà Giang viết tác phẩm đầu tay “Thời gian khó khăn, thời gian nghèo khó”, sau khi xuất bản cuốn sách đã được đông đảo độc giả yêu thích. Sau đó, bà không ngừng cầm bút trên tay, và viết tiếp “Bông cải đắng, răng mía”, “Người đàn bà cổ dài” và nhiều tác phẩm khác.

Ở tuổi 60, ước mơ của bà là được sống. Sau khi học viết ở tuổi 60, cuộc đời của bà đã trải qua một sự thay đổi kinh ngạc, bà yêu tích việc viết lách vô cùng và từ đó bà đã gặt hái được những thành công rực rỡ. Hiện bà đã 83 tuổi, nhưng bà vẫn mong muốn được tiếp tục viết. Bà cho biết trước năm 90 tuổi sẽ học vẽ và trở thành họa sĩ.

Miễn là bạn bắt tay vào làm, mọi thứ sẽ không bao giờ là quá muộn!

Khi đọc những câu chuyện này, tôi tin rằng bạn có nhiều cảm xúc mãnh liệt. Đối với bản thân tôi, sau khi nghe 2 câu chuyện này tôi thực sự sốc, hai cụ già tầm 50 – 60 tuổi mới bắt đầu học thử cái mới. Và thông qua sự kiên trì và chăm chỉ đã đạt được kết quả tốt.

Có thể bây giờ bạn mới 20 tuổi, có thể bây giờ bạn 30 tuổi, có thể là 40, cũng có thể là 50 tuổi. Nhưng điều đó có phải vấn đề? Mấu chốt là bạn có còn ước mơ không? Bạn đã bao giờ có đủ quyết tâm và nỗ lực để đạt được những thứ bản thân mình mong muốn? Miễn là bạn bắt tay vào làm, mọi thứ sẽ không bao giờ là quá muộn!

Nếu bạn thực sự muốn thì hãy hành động ngay nhé, 3 năm nữa chắc chắn bạn sẽ cảm ơn sự chăm chỉ của bạn bây giờ.

Tôi hy vọng bạn có thể thực hiện được ước mơ trong trái tim mình sau khi đọc bài viết này, hãy cùng nhau nỗ lực nhé.

Trong kỳ tiếp theo, Wikicabinet trân trọng mời độc giả đón đọc chủ đề Tác hại của tâm lý lo lắng đối với cuộc sống của bạn như thế nào?.

Nếu có những thắc mắc hay muốn tìm hiểu về bất kỳ chủ đề nào, hãy liên hệ với Wikicabinet bằng cách bình luận ở phía dưới nhé.

Leave a Reply